Tìm mảnh vỡ của trái tim

Em sẽ kể tóm tắc mối tình đầu của em bằng những câu văn vụng về.em mong rằng có một ai đó cảm nhận được và hiểu cho em.
Rồi chúng ta sẽ yêu…Nhưng ko phải là yêu nhau…mà là yêu người khác… Em gặp anh trong trường sĩ quan lục quân với hoài bão mong manh nhưng cùng chung chí hướng.
Em yêu anh! Cho dù anh là lính, dù thời gian hay ngày quan trọng thế nào, anh ko ở bên em nhưng vẫn gửi lời ngọt ngào.
Rồi hạnh phúc cũng đến bên em! Anh ra trường với bằng trung úy, em cứ ngỡ rằng bao nhiêu tháng ngày chờ đợi rồi lại bên nhau sớm tối.
Nhưng… nào ngờ anh nhận đi học ở phương xa…”Anh ra Hà Nội 6 tháng thôi mà, em ở nhà chờ anh đó, anh giữ gìn bản thân về sớm với em thôi.”
Sáu tháng trời em ròng rã mồ côi, ngày sinh nhật của em anh đừng quên nhé, anh hứa đi chỉ một ngày thôi mà…Rồi anh hứa ngày ấy anh sẽ đến, vừa học xong cũng đến ngày sinh nhật của em rồi. Ngồi trông ngóng bóng hình ai ngoài ngõ từ bình minh cho đến hoàng hôn.
19h15 em nghe âm báo “anh xin lỗi! sinh nhật em vui vẻ”…em vẫn vui cười để anh yên tâm, rồi tự an ủi bằng suy nghĩ mông lung dù sao đi nữa anh cũng ko quên mà, tại anh bận vì công việc sớm tối……
Đến một ngày anh báo em tin vui anh nhận công tác ở tổng cục rồi, sẽ bên em sớm tối thôi mà.  Anh vẽ một gia đình hạnh phúc…nhưng mọi chuyện không như em dự định, công việc sớm hôm rồi tiếp khách. Anh bảo tôi ngoại giao anh phải làm tốt vì anh là người trẻ nhất ở đây, em yên tâm anh sẽ biết giữ gìn, vài năm nữa rồi mình sẽ ổn định.
Cứ như thế cả tuần anh công tác họp hành, trong điện thoại vài tin nhắn thưa thớt, cuộc gọi ko còn, điện thoại cũng thuê bao. Mãi như thế cho đến một ngày anh nói với em anh dự thi noi gương bác, mấy tháng này em với anh tạm không liên lạc, em yên tâm anh xong việc sẽ về với em ngay. Và cuối cùng anh điện thoại cho em anh nói anh đoạt giải 3 nhưng mà anh buồn quá thất vọng trăm bề và bảo chưa thành công…em cũng dần quen với những ngày ko anh và những lần đi dạo một mình trong cô đơn hiu quạnh.em ganh tị với người khác vì họ được bên người mình yêu thương sớm tối…
Cho đến hôm qua thôi (20/10) anh nhắn tin cho em hỏi rằng “hôm nay em ko đi đâu chơi à”.. Tôi trả lời còn anh thì sao…anh liền bảo “hôm nay anh đi chơi với ny”…rồi tôi bảo hình như anh quên rằng chưa chia tay em thì phải..rồi anh trả lời ” hihi”…Anh! Anh Đã quên em, quên cả lời chia tay, quên mất con bé vẫn hi vọng ngày hạnh phúc cùng anh,…

BÌNH LUẬN